Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

10/11

Hôm nay là 14 ngày từ ngày ngta đi, hiện tại tôi thấy mình khá ổn, tất cả mọi thứ. Dù đôi lúc cũng buồn, cũng nhớ, cũng tuổi thân, nhưng tôi thấy mình đủ mạnh mẽ, đủ niềm tin để vượt qua.

Chuyện học, chuyện việc làm, càng lúc càng làm tôi thấy rất áp lực. Đôi lúc nản kinh khủng, không muốn nộp thêm chỗ  nào nữa, nhưng cuối cùng cũng phải cố gắng. Tôi không phải người giỏi, nhưng tôi tin vào sự cố gắng và cách làm việc của bản thân. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, vì chính bản thân tôi. Và tôi tin là những nổ lực của mình sẽ được đền đáp xứng đáng.

Hôm nay là thứ 7, nhưng không hề có cảm giác thoải mái của cuối tuần gì cả, tất cả chỉ là bài vở công việc đè nặng lên vai.

Cố gắng, cố gắng đến hơi thở cuối cùng
Cứ đi rồi sẽ đến...

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

Sau một cuộc tình dài, ai cũng đều hư hao?

Tôi không muốn làm người đến sau, nhất là sau một cuộc tình dài. Tôi có nhiều lí lẽ cho suy nghĩ của mình. Sau một cuộc tình dài, tất yếu là có được và mất. Được, cũng không hẳn là được, những kỉ niệm, niềm vui, dù gì cũng đã qua. Mất, ngta mất đi con người đó, cuộc tình đó, và mất cả những thứ người ta từng có được.    Tôi sợ làm người đến sau, sợ nhận được một trái tim đã hao mòn và mệt mỏi, một con người đến với tôi vì cần một nửa, bất kì , chứ không phải cần tôi.
Và bây giờ, tôi đang như thế...
Tình cảm của tôi và anh, chính tôi cũng không định hình được. Lạc mất nhau sau 7 năm, và bây giờ trở lại nơi xuất phát. Trong tôi rất mơ hồ, tôi yêu cầu anh phải rõ ràng, nhưng chính bản thân mình tôi cũng đang rất mập mờ. Điều tôi hỏi anh cũng là điều tôi đang tự vấn bản thân mình. Anh rất tốt, anh biết lo, và anh tử tế, tôi biết. Tôi tin tình cảm mình dành cho anh là chân thực, vì từ sâu thẳm trong lòng, tôi thấy mình cần a, cần con người thật của a, chứ không phải cái diện mạo bề ngoài hay gia cảnh gì cả. Nhưng ngược lại, tôi cũng mong anh dành cho tôi là 1 tình cảm thật sự. Cái thật sự tôi muốn đó là sự nồng nhiệt mà tôi từng thấy ở anh, chứ không phải một con người không còn háo hức trong tình yêu, một con người có cái gì đó quan tâm, nhưng hời hợt. Tôi không muốn bị một cái bóng quá lớn che phủ, tôi là tôi, tôi không thích cả cái cách tôi trùng tên với exgf của anh, không thích a kể chuyện về chị ấy, và gia thế chị ấy ntn, tôi không thích nghe.
Việc tôi đang làm hiện giờ, là đang đi ngược là cái rule mà tôi đã tự hứa với lòng mình. Tôi lại đang yêu xa, dang chờ đợi anh...
Ở cái đất nước xa xôi đó, a cũng đang chờ đợi ngày về với tôi. Nhưng ai cũng biết rằng, người ở lại bao giờ cũng khó chịu hơn kẻ ra đi. Anh nói a đã có lộ trình cho chúng tôi, hãy cho anh thêm thời gian để tôi sẽ không phân vân về mối quan hệ này nữa. Và bây giờ, tôi chợt thấy mình vẫn dại khờ như 7 năm về trước...
Tôi như một kẻ phiêu lưu, và không làm chủ được bản thân mình. Dù đã biết trước đến với anh, tôi sẽ lại yêu xa, nhưng tôi như không dừng lại được..Vì thế, điều duy nhất tôi mong mỏi bây giờ là một sự rõ ràng, từ anh.
Tôi sẽ làm được, sẽ chờ được, sẽ chịu đựng được, chỉ cần, anh dành toàn tâm toàn ý cho mối tình này, tôi không muốn chia sẻ anh với ai hết.
Tôi tin tình cảm của anh, nhưng cuộc sống có nhiều khía cạnh thật sự tôi không dám đặt hết niềm tin vào đó. Và hiện tại, tôi vẫn đang cố gắng từng ngày, để làm quen với một giai đoạn mới, và cố gắng thực hiện các mục tiêu của riêng mình. Tôi tin rằng mình đủ mạnh mẽ để vược qua, vì từ trước tới nay, tôi cũng đã quen với cuộc sống tự lập một mình như thế, thêm một liều thuốc tinh thần, coi như thêm một động lực, chứ không tạo thêm sức ì.

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Mưa

Hôm nay là một ngày có nhiều chuyện xảy ra. Một sự thất bại về tâm lý và một người ra đi.

Cuộc đời là vô thường, thật sự không biết được sẽ như thế nào, mình mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, không muốn trả lời mail hay đt, yh. Nếu một ngày nào đó phải ra đi, điều muốn làm nhất là tới bên cạnh và ôm người thật chặt. Những đêm mưa lạnh ngủ 1 mình là những đêm suy tư về sự lựa chọn: về hay ở, và người. Người, người không bao giờ có thể hiểu được vị trí của người trong trái tim tôi, và càng không hiểu được sự tổn thương ấy sâu sắc đến nhường nào. Tôi chưa bất kì ai nữa bước vào trái tim tôi, là vì tôi sợ một ngày nào đó họ cũng ra đi, như người. Những lúc tôi nhớ người, nhớ hơi ấm ấy, là tôi càng giận người, giận luôn cả ông trời. Cuộc đời này đúng là vô thường...

Tôi chỉ muốn ngủ thật ngoan và quên đi những ưu tư phiền muộn.

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

27/7/2012

Nhẹ cay khóe vì 1 người đã ra đi không trở lại..
Nhưng nước mắt đó cũng chỉ làm vết thương thêm đau...
Vì sao em lại khóc vì sao em lại nhớ
Dẫu biết anh chẳng còn như lúc xưa...

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

I miss you like crazy...

Giờ tôi đã hiểu, yêu một người là ban cho người đó quyền năng làm mình đau có nghĩa là ntn...

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Byebye Principal Accounting

Thế là xong một kì thi, không còn hi vọng nhiều vào loại giỏi nữa, chỉ mong kì tích xuất hiện, hihi. Còn 2 kì thi và 1 chuyến đi trại nữa là xong, sẽ được về nhà, đang mong chờ.

Tim mình, có lẽ cần nhiều thời gian để hồi phục, và cần lâu hơn nữa để lấy lại niềm tin. Hôm nay, mình tự nhận 1 điều, mình thật khó tính và kén chọn, dù là mình chỉ là 1 con nhỏ rất bình thường không có gì nổi trội cả,hì.

Có lẽ cần tự thưởng cho mình sau buổi thi hôm nay, cảm thấy mình đã cố gắng hết sức mình và đã làm rất tốt. Có lẽ là Coffee Emily nhỉ, hì tốt nay chuẩn bị dọn dẹp phòng thôi, ngày mai sẽ bắt đầy chuỗi ngày rảnh rỗi rồi, phải lên kế hoạch thật hợp lí mới được, nếu không sẽ trở thành con sâu phim mất thôi. Từ ngày mai sẽ đi ngủ sớm, dật sớm đi chợ nấu ăn và học hành chuẩn bị thi tin học và toeic, cả chbi học ielts và chbi cho internship nữa. Photo sách để học chứ không phải để ngắm nhé, mấy trăm k lân đó, tiếc tiền ghê lắm đó. Sẽ học cách sử dụng đồng tiền sao cho thật hiệu quả, sv kinhte mà lị :))

Phải giữ lời hứa, đối xử tốt và trân trọng bản thân trước khi muốn người khác như thế, cố lên little girl!

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Trích

Bên nhau lâu quá, tới lúc, nhiều khi nói thật là cũng chẳng còn yêu nhau nữa đâu, nhưng vì quá tôn trọng tình nghĩa, vì nặng gánh kỷ niệm… mà dứt áo không đành

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012

"Hôn nhân là mồ chôn của ái tình?"

"
Hôm đó, người bạn gái rã rượi nói với tôi. 
- Anh người yêu cũ của tớ chia tay tớ chưa đầy nửa năm đã cưới người khác! 
- Anh ta làm cô kia có bầu à? 
- Không, chính tớ cũng thấy lạ. Vì hồi trước bọn tớ chia tay nhau vì anh ấy chưa muốn kết hôn, ngờ đâu nửa năm sau cô dâu không phải là tớ! 
- Sao anh ấy không chịu kết hôn với cậu? 
- Anh ấy bảo, sự nghiệp còn dở dang, tiền chưa có là bao, anh ấy không dám lấy vợ. 
- Thế giờ thì anh ấy trúng xổ số à, hay lương tăng 50%? 
- Đều không, tớ có cảm giác tớ đã bị lừa dối! 

Câu chuyện này làm tôi nhớ đến một case khác, một cô gần 30 sau khi ép bạn trai cưới mình không thành, đã đòi chia tay và nửa năm sau cưới một người mà ngay cả bạn bè cũng thấy xa lạ. Khi được hỏi, cô đã rất thẳng thắn đáp: 
- Người yêu cũ vẫn bảo vì sự nghiệp chưa thành, tiền ít nên trì hoãn đám cưới, nhưng tuổi thanh xuân của "bà đây" thì chờ được đâu! Tôi nghĩ tiền nhiều hay ít không quan trọng bằng, cuối cùng thì anh có thật lòng hay không. 

Có cô đã nói: 
- Tôi không tin rằng cứ để hai năm nữa thì anh ấy sẽ kiếm thêm được gấp vài lần tiền, nếu anh ấy thật sự đủ yêu, đủ trách nhiệm, cho dù anh ấy không thể cưới tôi ngay lập tức, anh ấy cũng sẽ cho tôi biết kế hoạch và thời gian của anh, nếu không, làm sao có thể cảm nhận được anh ấy có trách nhiệm với đời tôi. 

Tôi nhớ lại những người đàn ông ba mươi tôi quen, cái họ sợ hãi nhất là hai chữ "kết hôn". Họ sợ nhất đi với bạn gái ra đường, bị người quen gặng hỏi: "Khi nào đôi này cưới?". Họ sợ nhất đi ăn tiệc cưới bị người khác quan tâm: "Lần sau là tiệc cưới các cậu chứ?". Họ sợ nhất mỗi lần về nhà, người yêu thút thít khóc: "Thế chúng mình bao giờ mới cưới?". Và bố mẹ họ giục: "Cứ thế này thì lúc nào bố mẹ mới có cháu bế?' 
Rồi, câu trả lời kiểu mẫu của họ là: "Con vẫn còn lo sự nghiệp, anh vẫn còn phải kiếm thêm đủ tiền làm đám cưới". 
Như thế hợp lý, nhưng cô bạn đau khổ của tôi đã nói: 
- Với đàn ông, sự nghiệp có lên cao bao nhiêu họ cũng chả bao giờ coi đã thành đạt, tiền thì kiếm bao nhiêu cũng thấy chưa đủ, đây thực ra chỉ là cái cớ thôi. Như người yêu cũ của tớ, nhà có rồi, xe đẹp có rồi, quần áo hàng hiệu, không phải nuôi bố mẹ, nhưng vẫn không chịu cưới. Thảnh thơi như anh ta mà không cưới, thì thời buổi này còn ai dám cưới? 

Tôi nhìn những người đàn ông không dám kết hôn, đều đâu phải là bố mẹ bị vỡ hụi hay nhà bị nợ thẻ tín dụng ngân hàng, lương của họ cũng không phải thấp, thậm chí có người riêng tiền nộp thuế thu nhập một năm có thể mua được một chiếc BMW, cổ phiếu của họ mang đi bán ít ra cũng cả năm nằm nhà ăn tiêu, danh thiếp đều in chức manager. 

Hay bởi những người đàn bà như chúng ta thì không thể hiểu? 

..........

Phải họ lo sợ những khoản tiền tiết kiệm trở về số 0 sau đám cưới, hay họ sợ phải đi mời người dự tiệc cưới, chụp xong album ảnh cưới thì ăn bánh mì trừ bữa? Cưới một người con gái họ yêu, có nhất thiết cần phải chờ họ thành Bill Gate, mới gọi được là thành đạt, giàu có? 

Người bạn gái đau khổ "cô dâu không phải là tớ" nói: 
- Đó chỉ là cái cớ, vì trong lòng họ còn đang bất an, thấy những đứa con trai cũng ba mươi như mình mà tiêu pha thoải mái, ăn chơi vui vẻ, đi đó đây, thì họ sợ rằng đám cưới sẽ kéo họ xuống địa ngục? 

Còn người bạn tôi "nửa năm cưới người khác" thì bảo: 
- Nếu nói thẳng thì chỉ có lý do rằng anh ấy không đủ yêu tớ. Tớ đã mất vài năm, và sau vài năm đòi cưới, cuối cùng mới hiểu ra rằng, nếu một người đàn ông đủ yêu tớ, đủ trách nhiệm với đời tớ, họ sẽ không cần viện tới bất kỳ lý do nào hết.
Còn nếu thật sự hiện tại anh ấy không đủ tiền, tớ sẽ cưới anh ấy, bởi tớ nhìn thấy sự chân thành ở đâu. Và tớ đã bỏ anh kia, vì tớ không nhìn thấy sự chân thành của anh ấy. Một người đàn ông có thể càng già càng đáng giá, nhưng tớ là phụ nữ, tớ làm sao chắc rằng tớ có thể đợi anh ấy đến ngày hôn lễ? Tớ có thể đợi thêm 3 năm, hay 5 năm nữa chăng? 
- Nhưng tớ thì đã chờ anh ấy thêm 3 năm, 5 năm, và cuối cùng? Anh ấy đã cưới cô gái quen chưa đến nửa năm, và đó là lỗi của tớ sao? 
- Không phải lỗi của cậu, nói thật, thì bởi anh ta yêu cô ấy hơn. Tình yêu, không phải là bạn cứ chờ đợi thì rồi sẽ gặp, hoặc chờ bao lâu thì nó sẽ là của bạn. 

Tôi nghe xong đoạn đối thoại của hai cô bạn gái, tôi ngơ ngẩn rất lâu, và tôi chạy đi hỏi bọn con trai. 
- 30 đúng là tuổi hoàng kim của đàn ông. Chúng tôi không sợ hò hẹn mà trong túi chẳng đủ tiền, thuê nhà sợ giá đắt, cũng chẳng còn ở tuổi thanh niên tỏ tình lần nào cũng thất bại, tán gái đã đến mức độ lão luyện như phản xạ tự nhiên, chúng tôi bắt đầu tự tin vào chính mình, trước cưa gái cực quá, giờ cưa gái dễ như trở bàn tay, nếu chúng tôi không tranh thủ tận hưởng cuộc sống của chính chúng tôi, thì ai nào? 

Nỗi sợ hãi của đàn ông ba mươi, phụ nữ mãi mãi không thể hiểu. 

Đàn ông sợ mình ĐƯỢC còn ít, NHẬN chưa đủ? Nên họ sẽ bảo rằng: "Tôi chưa thành đạt, tôi chưa giàu!" 
Thực ra cái mà họ muốn nói chỉ là: "Tôi chưa Ready!". Tôi, chưa sẵn sàng! 

Nếu tuổi họ còn trẻ, họ sẽ nói: "Tôi chưa Ready!". Nhưng nếu không còn trẻ, vì sao họ không dám tiếp tục nói ra câu thành thật đó? 

Vì sao có những người yêu mãi mà không cưới, nhưng có thể cưới ngay tắp lự một cô mới yêu chưa bao lâu? Vì sao có những người vẫn bảo ghét hôn nhân, không tin vào tình yêu, thì một hôm cưới nhanh như chớp giật? Vì sao có những người mãi chỉ yêu bạn thôi, nhưng không thề thốt gì với bạn, không nghĩ hộ bạn? Vì sao có người nói yêu bạn say đắm, có thể vì bạn làm tất cả, nhưng hôn nhân thì anh ta bỏ ra ngoài phạm vi năng lực những gì anh ta có thể làm? 

Hay bởi đàn ông ba mươi không hề sợ hãi, mà họ chỉ hơn bạn ở chỗ, họ biết họ cần gì! 
Nếu họ thật lòng yêu, họ sẽ vội vàng đòi buộc bạn lại. 

--- // --- 
Thực ra, họ thật sự rất muốn rất muốn trở thành người chồng. 
Nhưng không phải với bạn, mà thôi!


Nữ Vương (1979 - Đài Loan)

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

Vì chúng ta là bạn, vì chúng ta giống nhau, vì chúng ta cần sự nghiệp!

Hình ảnh người ấy rồi cũng đang dần phai mờ trong tâm trí tôi. Và tôi hiểu là hãy để mọi thứ diễn ra thật tự nhiên, tự đến và tự đi

Đôi khi tôi cũng rung động, cũng say nắng say gió, hay cảm mến một chàng trai nào đó. Nhưng sự tự chủ giúp tôi có thể điều khiển bản thân mình. Qua một vài tháng thì những cơn say nắng đó cũng đi qua, và tôi lại trở về với nguyên thủy của mình.

L là một người bạn tốt bụng, tôi cho rằng tất là là ý trời. Ý trời đã cho chúng tôi cùng đội, đã cho l học cùng bạn tôi, đã cho chúng tôi sợi dây liên hệ đến tận bây giờ. Lúc tôi phát hiện ra tôi cảm mến l cũng là lúc tôi biết l "đã từng" thích tôi, quá chính lời l. Cuộc đời hay trêu ngươi tôi thế đấy, giống như chuyện tôi muốn nộp sv 5 tốt vậy.Tôi hiếm khi có được may mắn như bạn tôi, tôi biết thế, và tôi phải chấp nhận điều đó. Như hôm nay cũng vậy, tôi mất nón bh ở siêu thị, và theo lời một cuốn sách tôi mới đọc, quyển " Gái khôn không bao giờ sợ ế", tôi cố gắng tự nhủ là " đó là điều mình muốn, thật tốt, nhờ ch này mà mình trốn công an bằng cách chui vào hẻm và phát hiện ra một cái chợ đáng yêu", thế đấy. Quay lại l, tôi rất mến sự tốt bụng và biết nghĩ cho người khác của l, tốt bụng vừa phải để không bị lợi dụng, và kiên định với ý kiến của mình. Đó là những gì ở cậu ấy khiến tôi cảm mên. Chúng tôi có nhiều điểm chung, có những điều khó tính, và cùng quan điểm về tình yêu: "Nếu nhìn thấy trước không có tương lai thì đừng bắt đầu", không có yêu cho biết, và càng không có yêu để lấp khoảng trống

Trước kia t hơi thất vọng khi nghe l nói chỉ cần có 1 cv ổn định như một viên chức ngân hàng, nhưng giờ cậu ấy có ý chí và cầu tiến hơn...L nói 30 tuổi mới lập gia đình, cần có sự nghiệp trước, và cậu ấy sẽ học cao học. Còn tôi, không bao giờ muốn lấy chồng sau 27 tuổi, thường thích ng lớn tuổi hơn, và cũng muốn có sự nghiệp. Có thể nói là tôi và cậu ấy là không có tương lai nếu như 1 trong 2 không thay đổi mục tiêu cuộc đời mình. Nếu đúng như quan điểm cũ, thì tôi và cậu ấy là không bao giờ có bắt đầu. Và tôi cũng hiểu, cậu ấy chỉ coi tôi là bạn, chỉ khác là quý mến tôi nhiều một chút.

Và tôi cũng biết, nếu không muốn mất đi một người bạn thì đừng bao giờ yêu cậu ta.
Và tôi lại trở về với nguyên thủy.

Có nhiều thứ muốn mua, nhiều nơi muốn đi=> $$=> Công việc lương cao=> Thi tuyển đậu=> Chăm chỉ học hành ( bonus: tình iu sẽ tới haha)

Chỉ có một con đường để chọn!

Mục tiêu năm 2013: vào Big 4
Mục tiêu 2012: thực tập tại Big 4
Mục tiêu 3 tháng tới: học CAT ở nhà
Mục tiêu  tháng 8: đạt điểm cao Toeic
Mục tiêu tháng 7: ôn thi Toeic tại nhà, làm hết sách ở nhà.
Mục tiêu gần số 3: đạt học bổng Thắp sáng tường lai của Deloite
Mục tiêu gần ngày mai: viết xong bài luận cho đơn xin học bổng

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012

Không đề

Cuối tuần làm con ngoan, ở nhà xem phim, nấu nướng, dọn dẹp. Dù đã có lúc muốn đi chơi, nhưng đã cố gắng nghĩ ra các lí do để ở nhà: không ai đi, tốn xiền, không biết rủ ai...Coi phim 1 mình cười ha hả, chắc ai đi ngang nghĩ mình không bình thường cho coi.

Một ngày nữ công gia chánh thất bại, cá chiên sốt cá nát nát, súp măng tây khó ăn, hix, buồn 5' về khoản nấu nướng, mất niềm tin vào tài năng của mình quá.

Tim mình, hình như đang loạn nhịp. Nhưng chắc chắn 1 điều là, không làm j vượt quá cái gọi là tình bạn. Lớn rồi nên bớt khìn đi, tập chững chạc chút mới được. Tốt Bụng rất đúng với tên cậu ấy, rất tốt với bạn bè. Dù đã có bằng B nhưng khi mình rủ cậu ấy vẫn đóng tiền hộ và đi học cùng mình. Mình mến cậu ấy, và cậu ấy cũng thế, nhưng đều dừng ở mức 2 người bạn, kiểu như là, khí có 1 chục người bạn, thì ta luôn mến người này nhiều hơn người khác vậy đó. Định kết thúc bằng dấu 3 chấm nhưng không, đằng sau nó luôn có nhiều nỗi niềm, phải thật lí trí, thật dứt khoát.

Hôm trước mở lại nhật kí, bắt đầu từ năm 2007. Nếu chỉ tính chính thức thì cũng đã 5 năm, thêm râu ria cũng ngót chục năm. Mười năm tình cũ đó ư, mình chưa bao giờ nghĩ mình là người chung tình chung thủy gì hết, nhưng cuối cùng sự thật nó là thế đó. Mình vẫn nhớ, vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn thích cậu ấy. Tình cảm đó lúc héo úa rũ rượi, lúc căng thẳng hồi hộp, cứ ngày qua ngày dằn xé mình. Cuối cùng, không biết bao giờ mới kết thúc. Mình ngày ngày chờ đợi cậu ấy có gf, vì mình cho là, nếu biết ng ta đã quên mình, quên đi tình cảm đó, thì mình sẽ dễ quên hơn, và con người cứng đầu trong mình sẽ bỏ cuộc. Mình cho là thế đấy, không biết có ngốc quá không, nhưng cứ vẫn trông đợi. Hoặc là đến với nhau, còn không, hay buông nhau ra, hãy đặt xuống tất cả, cho nhau sự tự do. Từ lúc chia tay đến nay đã 3 năm, bao nhiều vui buồn, bao nhiều entry, bao nhiều nước mắt, bao nhiều nhớ mong, và bao nhiều lần mình từ chối người khác cơ chứ, vì cái gì thì không thể hiểu được, không biết khi nào mới kết thúc.

Người ta nói tình yêu không có cái gọi là đáng hay không đáng, nhưng cuối cùng đó có phải là tình yêu, 3 năm, mình đã mất quá nhiều, không thể nói hết, những thứ vô hình nhưng vô giá, không bao giờ có thể lấy lại được. Mình không thể trách ai cả, chỉ trách bản thân quá yếu mềm, quá nhu nhược. Ngta có cư xử không đúng ntn đi nữa cũng đều là do bản thân mình không lí trí, không kiên định.

 Giờ thì nỗi nhớ đã như cái gì đó đã ăn sâu vào tiềm thức, cứ thỉnh thoảng lại đến rồi đi. Mình không né tránh nó, chung sống hòa bình với nó. Vì nó không còn làm mình đau nữa, chỉ là man mác thế thôi. Cứ thế rồi ngáy tháng cũng trôi qua Chung sống với nó và cố gắng làm những chuyện khác.

Còn mãi dấu yêu!