Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

10/11

Hôm nay là 14 ngày từ ngày ngta đi, hiện tại tôi thấy mình khá ổn, tất cả mọi thứ. Dù đôi lúc cũng buồn, cũng nhớ, cũng tuổi thân, nhưng tôi thấy mình đủ mạnh mẽ, đủ niềm tin để vượt qua.

Chuyện học, chuyện việc làm, càng lúc càng làm tôi thấy rất áp lực. Đôi lúc nản kinh khủng, không muốn nộp thêm chỗ  nào nữa, nhưng cuối cùng cũng phải cố gắng. Tôi không phải người giỏi, nhưng tôi tin vào sự cố gắng và cách làm việc của bản thân. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng, vì chính bản thân tôi. Và tôi tin là những nổ lực của mình sẽ được đền đáp xứng đáng.

Hôm nay là thứ 7, nhưng không hề có cảm giác thoải mái của cuối tuần gì cả, tất cả chỉ là bài vở công việc đè nặng lên vai.

Cố gắng, cố gắng đến hơi thở cuối cùng
Cứ đi rồi sẽ đến...

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

Sau một cuộc tình dài, ai cũng đều hư hao?

Tôi không muốn làm người đến sau, nhất là sau một cuộc tình dài. Tôi có nhiều lí lẽ cho suy nghĩ của mình. Sau một cuộc tình dài, tất yếu là có được và mất. Được, cũng không hẳn là được, những kỉ niệm, niềm vui, dù gì cũng đã qua. Mất, ngta mất đi con người đó, cuộc tình đó, và mất cả những thứ người ta từng có được.    Tôi sợ làm người đến sau, sợ nhận được một trái tim đã hao mòn và mệt mỏi, một con người đến với tôi vì cần một nửa, bất kì , chứ không phải cần tôi.
Và bây giờ, tôi đang như thế...
Tình cảm của tôi và anh, chính tôi cũng không định hình được. Lạc mất nhau sau 7 năm, và bây giờ trở lại nơi xuất phát. Trong tôi rất mơ hồ, tôi yêu cầu anh phải rõ ràng, nhưng chính bản thân mình tôi cũng đang rất mập mờ. Điều tôi hỏi anh cũng là điều tôi đang tự vấn bản thân mình. Anh rất tốt, anh biết lo, và anh tử tế, tôi biết. Tôi tin tình cảm mình dành cho anh là chân thực, vì từ sâu thẳm trong lòng, tôi thấy mình cần a, cần con người thật của a, chứ không phải cái diện mạo bề ngoài hay gia cảnh gì cả. Nhưng ngược lại, tôi cũng mong anh dành cho tôi là 1 tình cảm thật sự. Cái thật sự tôi muốn đó là sự nồng nhiệt mà tôi từng thấy ở anh, chứ không phải một con người không còn háo hức trong tình yêu, một con người có cái gì đó quan tâm, nhưng hời hợt. Tôi không muốn bị một cái bóng quá lớn che phủ, tôi là tôi, tôi không thích cả cái cách tôi trùng tên với exgf của anh, không thích a kể chuyện về chị ấy, và gia thế chị ấy ntn, tôi không thích nghe.
Việc tôi đang làm hiện giờ, là đang đi ngược là cái rule mà tôi đã tự hứa với lòng mình. Tôi lại đang yêu xa, dang chờ đợi anh...
Ở cái đất nước xa xôi đó, a cũng đang chờ đợi ngày về với tôi. Nhưng ai cũng biết rằng, người ở lại bao giờ cũng khó chịu hơn kẻ ra đi. Anh nói a đã có lộ trình cho chúng tôi, hãy cho anh thêm thời gian để tôi sẽ không phân vân về mối quan hệ này nữa. Và bây giờ, tôi chợt thấy mình vẫn dại khờ như 7 năm về trước...
Tôi như một kẻ phiêu lưu, và không làm chủ được bản thân mình. Dù đã biết trước đến với anh, tôi sẽ lại yêu xa, nhưng tôi như không dừng lại được..Vì thế, điều duy nhất tôi mong mỏi bây giờ là một sự rõ ràng, từ anh.
Tôi sẽ làm được, sẽ chờ được, sẽ chịu đựng được, chỉ cần, anh dành toàn tâm toàn ý cho mối tình này, tôi không muốn chia sẻ anh với ai hết.
Tôi tin tình cảm của anh, nhưng cuộc sống có nhiều khía cạnh thật sự tôi không dám đặt hết niềm tin vào đó. Và hiện tại, tôi vẫn đang cố gắng từng ngày, để làm quen với một giai đoạn mới, và cố gắng thực hiện các mục tiêu của riêng mình. Tôi tin rằng mình đủ mạnh mẽ để vược qua, vì từ trước tới nay, tôi cũng đã quen với cuộc sống tự lập một mình như thế, thêm một liều thuốc tinh thần, coi như thêm một động lực, chứ không tạo thêm sức ì.

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Mưa

Hôm nay là một ngày có nhiều chuyện xảy ra. Một sự thất bại về tâm lý và một người ra đi.

Cuộc đời là vô thường, thật sự không biết được sẽ như thế nào, mình mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, không muốn trả lời mail hay đt, yh. Nếu một ngày nào đó phải ra đi, điều muốn làm nhất là tới bên cạnh và ôm người thật chặt. Những đêm mưa lạnh ngủ 1 mình là những đêm suy tư về sự lựa chọn: về hay ở, và người. Người, người không bao giờ có thể hiểu được vị trí của người trong trái tim tôi, và càng không hiểu được sự tổn thương ấy sâu sắc đến nhường nào. Tôi chưa bất kì ai nữa bước vào trái tim tôi, là vì tôi sợ một ngày nào đó họ cũng ra đi, như người. Những lúc tôi nhớ người, nhớ hơi ấm ấy, là tôi càng giận người, giận luôn cả ông trời. Cuộc đời này đúng là vô thường...

Tôi chỉ muốn ngủ thật ngoan và quên đi những ưu tư phiền muộn.

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

27/7/2012

Nhẹ cay khóe vì 1 người đã ra đi không trở lại..
Nhưng nước mắt đó cũng chỉ làm vết thương thêm đau...
Vì sao em lại khóc vì sao em lại nhớ
Dẫu biết anh chẳng còn như lúc xưa...

Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2012

I miss you like crazy...

Giờ tôi đã hiểu, yêu một người là ban cho người đó quyền năng làm mình đau có nghĩa là ntn...

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Byebye Principal Accounting

Thế là xong một kì thi, không còn hi vọng nhiều vào loại giỏi nữa, chỉ mong kì tích xuất hiện, hihi. Còn 2 kì thi và 1 chuyến đi trại nữa là xong, sẽ được về nhà, đang mong chờ.

Tim mình, có lẽ cần nhiều thời gian để hồi phục, và cần lâu hơn nữa để lấy lại niềm tin. Hôm nay, mình tự nhận 1 điều, mình thật khó tính và kén chọn, dù là mình chỉ là 1 con nhỏ rất bình thường không có gì nổi trội cả,hì.

Có lẽ cần tự thưởng cho mình sau buổi thi hôm nay, cảm thấy mình đã cố gắng hết sức mình và đã làm rất tốt. Có lẽ là Coffee Emily nhỉ, hì tốt nay chuẩn bị dọn dẹp phòng thôi, ngày mai sẽ bắt đầy chuỗi ngày rảnh rỗi rồi, phải lên kế hoạch thật hợp lí mới được, nếu không sẽ trở thành con sâu phim mất thôi. Từ ngày mai sẽ đi ngủ sớm, dật sớm đi chợ nấu ăn và học hành chuẩn bị thi tin học và toeic, cả chbi học ielts và chbi cho internship nữa. Photo sách để học chứ không phải để ngắm nhé, mấy trăm k lân đó, tiếc tiền ghê lắm đó. Sẽ học cách sử dụng đồng tiền sao cho thật hiệu quả, sv kinhte mà lị :))

Phải giữ lời hứa, đối xử tốt và trân trọng bản thân trước khi muốn người khác như thế, cố lên little girl!

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

Trích

Bên nhau lâu quá, tới lúc, nhiều khi nói thật là cũng chẳng còn yêu nhau nữa đâu, nhưng vì quá tôn trọng tình nghĩa, vì nặng gánh kỷ niệm… mà dứt áo không đành